Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Làm thế nào để các thương hiệu địa phương được vươn xa hơn?

Đầu tháng 12 vừa rồi, tôi có tổ chức cho anh em cán bộ cơ quan đi Phú Quốc với mục đích vừa tham quan, vừa nghiên cứu, tìm hiểu xem ở Phú Quốc có gì hay để mình học tập. Quả thật, Phú Quốc có rất nhiều cái hay, đáng học tập, nhưng trong khuôn khổ của bài viết ngắn này tôi chỉ muốn đề cập đến chủ đề xây dựng thương hiệu địa phương mà tỉnh Quảng Ninh đang tập trung tâm sức và thực hiện.

Sản phẩm gạch của Công ty CP Gốm Đất Việt (Đông Triều) được sử dụng tại khách sạn 5 sao khu Vinpearl Phú Quốc.
Khi đoàn chúng tôi tới thăm khu Vinpearl Phú Quốc, tại khu khách sạn sang trọng cỡ 5 sao có một bể bơi rất lớn (nghe nói là bể bơi lớn nhất Đông Nam Á), xung quanh bể bơi là một thảm cỏ lớn vô cùng đẹp mắt, có thể tổ chức được tiệc ngoài trời đủ chỗ cho vài trăm người dự. Điều đặc biệt là giữa màu xanh da trời trong suốt của nước và màu xanh lá cây của thảm cỏ là một hành lang khá rộng, lát toàn gạch màu đỏ tươi rói nổi bật…

Tôi chợt nghĩ gạch lát hành lang bên bể bơi này biết đâu là sản phẩm của Quảng Ninh? Tôi lập tức gọi điện cho Anh hùng Lao động Nguyễn Quang Mâu, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Gốm Đất Việt, hỏi xem gạch ở đây có phải là sản phẩm của công ty anh không. Anh Mâu xác nhận, đó chính là sản phẩm của công ty anh. Sản phẩm này không chỉ được dùng ở Vinpearl Phú Quốc mà còn được dùng ở một vài nơi khác tại Phú Quốc, như là ở Resort 5 sao Salinda Phú Quốc.

Tôi còn được biết, sản phẩm của Công ty Gốm Đất Việt đã và đang được xuất khẩu sang 33 nước trên thế giới- Quả là một thành tích rất ấn tượng.

Nhìn từ câu chuyện vươn xa của Công ty CP Gốm Đất Việt, tôi lại ngẫm về hàng loạt các sản phẩm địa phương mà Quảng Ninh đang mong muốn xây dựng thương hiệu, tạo sức cạnh tranh trên thị trường.

Khi xem tập gấp của Ban điều hành chương trình “Mỗi, xã phường một sản phẩm”, có thể thấy ngay rằng, Quảng Ninh chúng ta cũng có khá nhiều sản phẩm tốt. Tuy nhiên, nếu chỉ loanh quanh tiêu thụ trong tỉnh thì sản phẩm không thể phát huy giá trị như mong muốn.

Từ đó có thể thấy rằng, để một sản phẩm địa phương trở thành thương hiệu địa phương thì sản phẩm đó phải thoả mãn cả điều kiện cần và đủ. Theo tôi, điều kiện cần là: Sản phẩm có chất lượng tốt, ổn định, được người tiêu dùng chấp nhận; sản phẩm phải được nhiều người, nhiều địa phương khác (có thể cả ngoài nước) biết đến. Điều kiện đủ là: Sản phẩm phải được tiêu thụ, được bán nhiều ở địa phương khác ngoài Quảng Ninh (và có thể ở cả ngoài Việt Nam).

Như vậy để có sản phẩm đạt tới tầm thương hiệu địa phương thì ngoài việc sản phẩm phải luôn giữ được chất lượng tốt, ổn định, sản phẩm đó còn phải được nhiều người biết và phải tiêu thụ được ở nhiều nơi ngoài khu vực địa phương đó, thị trường tiêu thụ phải rộng lớn. Thị trường tiêu thụ càng rộng lớn thì thương hiệu càng mạnh.

Hy vọng rằng với những nỗ lực của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân Quảng Ninh trong việc tạo dựng thương hiệu địa phương, trong thời gian tới, Quảng Ninh sẽ có được những sản phẩm địa phương đạt được tiêu chí thương hiệu địa phương.

Tiến sĩ Trần Hoà  Bình (Giám đốc Trung tâm GDTX và Đào tạo cán bộ tỉnh)